Kể một kỉ niệm khó quên về tình bạn của em

Tôi bước trên con đường quen thuộc. Trời hôm nay thật là đẹp. Trời xanh ngắt không một gợn mây. Ánh nắng vàng rải nhẹ xuống đường khiến tôi nhớ đến Mai biết bao nhiêu. Người bạn đó không học cùng trường, cũng không học cùng lớp, mà tôi quen trong một trường hợp đặc biệt. Cứ vào mỗi buổi chiều đi học về, tôi lại thấy một cô bé ăn mặc rách rưới đi bán bỏng ngô. Một hôm trời mưa to nhưng cô bé kia vẫn đi bán bỏng. Thấy cô bé bán bỏng quần áo ướt sũng,tôi liền đi sát lại, kéo áo mưa của mình che cho bạn. Hôm ấy, vừa đi tôi vừa hỏi:

Em hãy kể một việc làm thể hiện ý thức chấp hành luật giao thông đường bộ

Trưa hôm qua, mẹ đến trường đón em như thường lệ. Đến giờ cao điểm, đường phố đong nghịt người và xe qua lại. học sinh từ các cổng trường ùa ra nên lại càng đông. Tiếng động cơ ồn ã, tiếng còi xe lanh lảnh hòa cùng tiếng người tạo nên âm thanh náo nhiệt vốn là nét đặc trưng của một thành phố lớn nhất nước. Xuôi đường điện biên phủ, mẹ em thong thả chạy xe. Nhà em chỉ cách Trường Tiểu học Nguyễn Sơn Hà độ gần cây số. Ngồi sau lưng mẹ, em vui mừng khoe điểm 10 môn Toán mà em đạt được trong buổi sáng nay.

Hãy tả về ngôi trường thân yêu mà em đang học

Thấm thoát đã hơn bốn năm học trôi qua dưới mái trường thân yêu, vậy mà giờ đây những kỉ niệm buồn vui của năm tháng học trò cũng sắp trôi đi. Ngôi trường vẫn còn đó, vẫn lặng lẽ dõi theo từng lũ học trò chúng em học hành, đùa giỡn và cùng em bước đi trên con đường học tập. Nhìn từ xa, ngôi trường như được khoác lên mình một chiếc áo màu màu vàng nhạt nhưng khi ánh nắng chiếu xuống làm cho chiếc áo ấy trở nên rực rỡ hơn. Mái tôn màu cam hòa lẫn với màu sơn hồng đậm của những bức tường tạo nên một phong cảnh đầy màu sắc.

Hãy tả lại quang cảnh một buổi lễ lớn của trường em đã tổ chức trong năm học

Chà, thời gian trôi qua nhanh thật! Mới đó đã đến thứ hai rồi. Em rất háo hức vì hôm nay trường em sẽ diễn ra buổi lễ chào cờ. Ôi! Trời hôm nay thật đẹp! Bầu trời trong xanh như bức màn khổng lồ bao trùm cả thế gian.Trên bức màn khổng lồ đó được trang trí bởi những đám mây trắng trôi bồng bềnh hệt như những dải lụa thướt tha.Chị nắng nhảy nhót trên bầu trời như để ca múa. Cô gió chuyên cần bay từ phương này sang phương khác để đem cái mát đến cho mọi người. Những cô ong, chị bướm bay lượn rập rờn trên bầu trời như muốn múa một vũ điệu để chào đón ngày mới.

Cày đồng đang buổi ban trưa. Mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày. Ai ơi bưng bát cơm đầy. Dẻo thơm một hạt, đắng cay muôn phần. Hãy miêu tả người nông...

Người nông dân đã làm ra cho chúng ta hạt lúa củ khoai, lại cho chúng ta tấm gương sáng về con người lao động. Em đã gặp một bác nông dân như thế, trong một buổi trưa hè, ngay tại chính mảnh đất quê hương. Chiều hè hôm ấy, một chiều hè oi ả tháng sáu, em được về thăm quê với gia đình. Là một học sinh thành phố, lần đầu được về lại quê hương, nên thật sự, với em, đó là cả một điều lạ lẫm. Từ xa xa, đã thấy đồng lúa chín vàng ươm, cả một biển lúa rì rào như hát. Ôi thích quá! Em hít căng lồng ngực một hơi thật dài,cho thoả thích hương đồng gió nội!

Em hãy tả về người nông dân trên quê hương em

Bác Tài là một nông dân cần cù, chất phác. Em được biết đến bác là nhờ một lần về thăm quê ngoại. Hôm ấy, trên đường về quê em phải qua một cánh đồng rộng mênh mông. Ngồi trên xe mà lòng em cứ nao nao mong chóng về gặp ngoại. Nhưng oái ăm thay, giữa đường xe bị hỏng nên em phải đi bộ qua con đường khá dài.Người cũng mệt, hai mẹ con nghỉ lại quán nước bên đường. Cũng chính trên con đường này em được làm quen với bác Tài khi bác đang cày ruộng.

Hãy viết một bài văn kể về người ông của em và nêu cảm nghĩ

Ngày 5 tháng 9 vừa qua là ngày chào mừng năm học mới. Khắp nơi học sinh vui mừng đến trường để bước vào niên học 2013 - 2014 với nhiều điều thú vị và khó khăn đang chờ đón. Hòa trong dòng người đang hối hả đến trường cho kịp giờ làm lễ, em chợt bắt gặp trên đường một ông cụ tóc bạc phơ đang dẫn đứa cháu nhỏ, cả hai vội bước vào cổng trường. Có lẽ, cháu của ông năm nay vào lớp một. Nhìn đứa bé rụt rè nắm chặt tay ông, em bổng nhớ đến ngày tựu trường năm đó e cũng được ông nội em dẫn vào lớp. Trong lòng em bổng dưng dâng trào lên một cảm xúc kỳ lạ. E nhớ ông của em quá.

Tả người nông dân đang cầy ruộng

Tôi sinh ra ở một niền quê yêu dấu. Ở đó có biết ao người nông dân đã phải một nắng hai sương hăng say lao động song người mà cả xóm tôi phải nể phục về tài cầy ruộng đó chính là bác Hải. Rất may cho tôi vào sáng chủ nhật vừa rồi tôi đã được xem bác cầy ruộng. Chao ôi, bác Hải cầy ruộng mới giỏi làm sao! Tôi phải thốt lên như vậy khi vừa nhìn thấy bác. Bác quả sướng đang với lời khen của mọi người. Trông cách bác cầy ruộng, tôi nghĩ khó ai có thể làm được như bác.

Kể lại việc làm tốt góp phần xây dựng quê hương, đất nước

Chẳng bao giờ em làm được một việc tốt đáng kể hay chỉ ít là làm người khác thấy vui, chỉ trừ có một lần khi em còn học lớp 2. Lần đó em đã nhặt được của rơi và trả lại cho người mất. Chiều hôm ấy, em trực nhật nên phải ở lại lớp một lúc để đổ rác. Lúc em đang đi trên sân trường thì bỗng em giẫm phải một vật gì cưng cứng. Em cúi xuống nhặt lên thì thấy: ồ! hoá ra là một cuốn tiểu thuyết khổ 18x7cm của nhà sách Trí Tuệ cuốn đầu giáo sư Powel của tác giả A.R Belger (hay lắm đấy). Cuốn sách này được bọc ngoài bằng nilon trong nên có lẽ người mất mới mua về chưa đọc.

Dựa vào nội dung bài Dòng sông mặc áo, em hãy tưởng tượng và tả lại dòng sông quê em vào các buổi trong ngày

Nhắc đến sông quê hương, trong lòng tôi lại nao nao một cảm xúc thật khó tả, một thời tuổi thơ tôi đã gắn bó bên dòng sông nước trong veo. Từ khi tôi chưa biết bơi, cha tôi đã dẫn tôi đi tắm sông, nhưng có lẽ do còn bé nên tôi không cảm nhận được tình cảm quê hương, sông vẫn lặng lẽ trôi, mang phù sa vun đắp ruộng vườn tốt tươi, còn tôi vẫn không hề quan tâm sông có gì là đặc biệt, mà đó chỉ là nơi bọn con nít chúng tôi hay ra tắm những khi trời oi bức.