Tả cô hiệu trưởng của em

- Cô (thầy) Hiệu trưởng năm nay khoảng 40 tuổi. - Vóc người đầy đặn, người tầm thước. - Nước da của cô trắng hồng (Nước da thầy ngăm ngăm khoẻ mạnh). - Cô thường mặc áo dài tha thướt (Thầy mặc quần tây áo sơ mi trông rất lịch sự). - Mái tóc đen cắt phủ ngang vai (Tóc thầy rậm, cứng, hớt cao vừa phải). - Vầng trán cao ẩn chứa vẻ thông minh.

Hãy tả về người thầy hiệu trưởng trường em

Thầy năm nay cũng đã hơn năm mươi tuổi. hằng ngày, thầy đều mặc áo sơ mi và quần tây hoặc quần Jeans. vóc dáng thầy cao ráo, thầy ốm nhưng bù lại thầy có một khuôn mặt rạng rỡ, phúc hậu. thầy có một sóng mũi hài hòa với khuôn mặt. thầy luôn luôn mỉm cười khi được chúng em lễ phép nói “con chào thầy ạ!”. Tóc thầy đã gần bạc hết. mắt của thầy luôn luôn phát ra những tia nắng ấm áp.

Hãy tả về con sông êm đềm quê em

Làng tôi có nhiều cảnh đẹp, nhưng với tôi thì con sông Tương là một cảnh đẹp mà tôi yêu mến nhất. Từ núi rừng xa đổ về, dòng sông Tương càng về xuôi càng rộng thêm ra, nước êm đềm xanh biếc. Như một con rồng uốn lượn giữa màu xanh thẫm của đồng lúa, con sông lấy làng Tiên Đô , nơi chôn nhau cắt rốn của tôi. Thằng Lý con chú Thông nói với tôi là có lần nó đã trèo lên ngọn đa làng, nó thấy sông Tương như tà áo, dải khăn thiên lí của cô Huệ đóng vai chèo Thị Màu lên chùa, đẹp lắm.

Tả một con vật mà em thích nhất trong gia đình em

Ôi ! Tuyệt quá ! em reo lên khi thấy mẹ đem về một chú cún thật dễ thương. Em vội ẵm chú vào phòng. Sau một hồi suy nghĩ, em đã đặt cho chú cái tên là Vằn Đen. Khi mẹ mới đem về, Vằn Đen sợ hãi, lúc nào cũng nép trong vách tường. Thế mà chỉ vài ngày sau, chú đã lân la làm quen với em, em xuống bếp, chú cũng xuống bếp, em lên phòng, chú cũng lên phòng. Nhìn vào đôi mắt Vằn Đen, em thấy nó như đang ước muốn một điều gì thì phải ?

Em hãy tả cảnh buổi sáng mùa xuân trên quê hương em

Thế là một năm bận rộn đã qua đi, để lại cho ta bao cảm giác mới lạ và không khí se lạnh vào ngày đầu tiên của năm mới. Vậy là mùa xuân đã đến. Thời tiết tuy lạnh nhưng trời lại hửng lên, mang theo hơi ấm của mùa xuân. Nhìn ra cửa sổ, bầu trời trong xanh, những cô mây, cậu mây bồng bềnh như những que kẹo bông đang chơi đùa với gió. Ông mặt trời vàng rực chiếu những tia nắng vàng ấm áp, mượt mà xuống mặt đất. Hai bên đường, hàng cây trơ trụi lá không còn nữa, thay vào đó là những chồi non mơn mởn.

Kể chuyện về một lần em được đi tham quan cảnh đẹp ở địa phương em hoặc nơi khác

Đến tận giờ hình ảnh của chuyến về quê Nội vừa qua em vẫn còn nhớ mãi. Mặc dù đã là lần thứ hai về quê nhưng đó đã để lại nhiều ấn tượng đối với em. Buổi sáng ở đây thật kỳ lạ. Vì ở miền bắc nên sáng nào cũng có sương mỏng. Tấm màn sương này bao trùm lên cây cối, xóm làng và chính nó che mất ông mặt trời. Cả xóm nhỏ chợt tỉnh giấc khi một chú trống choai gáy lên. Dường như muốn đáp lại, các chú gà gần đấy gáy theo. Tiếng gáy như xua tan không khí u ám và thúc giục mọi người làm việc. Từ trên nóc bếp, khói tỏa lên nghi ngút, các cô, các bác đã nấu cám cho lợn ăn. Tiếp đến mỗi người tay cuốc tay hái ra đồng làm việc. Từ trong các tổ ong, đàn ong thợ bay ra kiếm mật. Và từ trên cây lá những chú chim líu ríu, rỉa lông cánh rồi lại bay theo các bác nông dân.

Em đã từng chứng kiến cảnh đường phố ồn ào, nhộn nhịp hối hả lúc trời vầng vũ chuyển mưa, khi em tan học trên đường trở về nhà. Hãy tả lại cảnh đó

Một buổi sáng, có những đám mây lạ bay về. Những đám mây lớn và nặng trĩu, đặc xịt bao chùm cả một vùng trời. Gió bỗng nổi lên mang theo hơi nước lạnh đến gai cả người. Mưa đã xuống rồi. Tiếng mưa rơi xuống mái tôn hiên nhà nghe thật chát chúa như những tiếng viên đá nhỏ rơi từ trên cao xuống. Mưa to dần đến xối xả, ngoài sân bắt đầu nổi những quả bong bóng trắng xoá.

Tả con vật mà em yêu thích

Con mèo vừa tròn một tuổi. Dáng oai vệ cứ như một con báo nhỏ. Nó là giống mèo tam thể được bác em cho năm ngoái. Mới được một năm mà chú lớn hẳn lên, nằm vừa trong vòng tay em. Em vuốt ve bộ lông dày dày êm êm và khẽ gọi: Mi Mi - mày đi chơi để chị còn làm văn nhé. Chú có vè làm nũng chỉ khi khừ khừ trong cổ họng một cách yêu ớt.

Tả cảnh trường em trước buổi đi học

Ngôi trường của em rất to và đẹp, nó được đặt ngay ở khu trung tâm của xã. Con đường dẫn vào trường được đổ bê tông phẳng lì. Hai bên đường là những hàng bạch đàn thẳng tắp, cao vút, cành lá lao xao như vẫy chào chúng em tới trường. Bước qua cổng trường, em đã gặp ngay bác trống nằm tròn vo trên giá ngay cạnh phòng bác bảo vệ. Có lẽ vì chưa có ai đánh thức nên bác vẫn còn ngủ say. Sân trường lát gạch đã được các bạn trực ban quét dọn sạch sẽ nên càng rộng thênh thang.

Em hãy tả về ngôi trường mà em đang theo học

Ngôi trường của em chính là trường THCS Phương Mai. Cái tên của ngôi trường cũng thật giản dị, nó trùng tân với phường Phương Mai nơi em ở. Ngôi trường nằm khuất trong những khu tập thể của phường Phương Mai. Đi từ xa, em đã nhìn thấy cánh cổng trường sơn màu xanh. Cánh cổng luôn rộng mở đón học sinh chúng em đến trường. Nhưng phải là những bạn học sinh đi học đúng giờ cơ. còn những bạn học sinh đi học muộn là phải đứng ngoài cổng. Những lúc ấy, cánh cổng thật nghiêm khắc, đóng kín và im lìm như những pho tượng đá.