Văn Mẫu THCS

Kể về những đổi mới của trường em sau 20 năm em trở lại thăm trường

Nhân ngày thành lập trường, tôi trở về mái trường xưa sau 20 năm xa cách. Ngôi trường đã chôn giấu biết bao nhiêu kỷ niệm vui buồn thời học trò của tôi với thầy cô, bè bạn... Ôi! Bầu trời hôm nay thật trong xanh, ánh nắng tràn ngập khắp nơi. Trong lòng tôi những ánh nắng ấy cũng bừng sáng khiến lòng tôi rộn rã, tưng bừng như những ngày tôi vừa đặt chân đến đây.

Hãy kể một bài học sâu sắc, ý nghĩa mà cuộc sống đã tặng cho em

Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy dành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm. Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ. Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp, nấu những món ăn mẹ thích nhân ngày 8-3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm thì lại ngả sang màu… đen cháy.

Mùa hạ là mùa có thật nhiều điều thú vị, muôn màu muôn vẻ. Hãy viết một bài văn với chủ đề "Sắc màu mùa hạ"

Mùa hạ với học trò được nhắc bằng những tín hiệu riêng. Bằng nhịp trống trường giục giã. Bằng sắc hoa gạo đỏ thâm trầm, bằng sắc phượng vĩ đỏ rực gọi mùa chia tay bảng đen phấn trắng. Mùa hè trong mỗi chúng ta là một bức tranh đầy màu sắc của những cung bậc cảm xúc khó tả. Mùa hạ là mùa của màu vàng cảm hứng sáng tạo, của gặt hái trải nghiệm để lớn lên. Mùa hạ còn là mùa của màu tím thủy chung tình bạn. Sau tiếng trống tan trường cuối cùng của một năm học, ta sẽ phải chia tay với những điều ta thấy thân thuộc nhất của mình. Nhưng ta sẽ không thấy đơn côi vì khi ấy ta luôn nhận được thật nhiều những lá thư, lời thăm hỏi ân cần và quà của những người ta thân yêu.

Mùa hè đến, trường em rộn vang tiếng ve ngân và rực rỡ sắc hoa phượng đỏ. Hãy tưởng tượng và miêu tả

Khi hàng phượng cuối sân trường bắt đầu thắp lên những bông lửa đỏ và khi tiếng ve bắt đầu náo nức âm ran thì đó cũng là lúc một năm học sắp hoàn thành. Mùa hè đến! Đó là mùa của những cuộc chia ly và cũng là mùa của những kỳ thi quan trọng đối với những cô cậu học trò. Sáng nay, sân trường đã rụng đầy những cánh phượng màu đỏ thắm. Hương thơm dịu nhẹ thoang thoảng lan toả trong một không gian rộng lớn.

Từ bài văn Lao xao của Duy Khán, em hãy tả lại khu vườn nhà em trong một buổi sáng đẹp trời

Từ ngày ông mất bố mẹ em có nhiệm vụ chăm sóc vườn. Khu vườn không rộng lắm nhưng được trồng nhiều loại cây khác nhau. Theo em có lẽ khu vườn đẹp nhất vào buổi sáng. Vì em phải bận học nên ko theo bố mẹ vào vườn được. Nhưng hôm nay là ngày chủ nhật nên em cùng bố mẹ ra thăm vườn và phụ giúp bố mẹ làm vườn. Người mở cổng vườn đầu tiên là em. Sáng hôm đó ko khí trong lành mát mẻ, cảnh vật còn chìm trong màn sương đêm,bầu trời trong xanh cao vời vợi. Pha lẫn là những đám mây trắng đang trôi bồng bềnh. Trên những chiếc lá còn động lại những hạt sương sớm nó lấp lánh như kim cương. Những hàng cây đang đung đưa theo gió như nói chuyện với nhau. Những chú chim ríu rit líu lo gọi bầy. Tất cả làm nên một bức tranh thiên nhiên đẹp sinh động.

Em hãy tả quang cảnh một phiên chợ theo tưởng tượng của em

Tờ mờ sáng, vài ánh dương hồng le lói đang cố giương mình len sâu vào lớp sương đêm dày đặc, vài bước chân người đi trên con đường đất làm phá tan bầu không khí tĩnh mịch bí ẩn của buổi đêm. Xa xa, lục tục vài bà hàng nước ngồi đun cái bếp lửa than để kịp nấu nước chè sớm. Mấy bà hàng cá đã ra ngồi bến từ nửa đêm để chờ mẻ cá mới cho được giá, trên phía mép đường đan, những hàng thịt với ê hề nào thịt heo, thịt bò, thịt gà,...đã được dọn từ rất sớm cho kịp tay mấy bà đi chợ sớm về kịp bữa cơm sáng...

Kể lại một lần em về thăm quê

Đối với tôi, quê hương không chỉ là chùm khế ngọt, là con dường đi học,... mà còn là nơi chứng kiến quãng đường thời thơ ấu đẹp đẽ, nơi gửi gắm tình cảm của tôi. Ngày đó, bố mẹ tôi, do điều kiện ở quê không tốt, đã chuyển lên thành phố làm ăn. Lên đây, cuộc sống cũng chẳng mấy hơn ngày trước. Vậy là, từ khi xa quê, chưa lần nào tôi trở lại nơi này.

Tả quang cảnh sân trường em trong giờ ra chơi

Nhanh thật đấy! loáng một cái cũng đã đến cuối tiết hai rồi, mà sao sân trường im ắng quá! Ngoài kia chỉ nghe thấy âm thanh vi vu của gió, líu lo của chim, với tiếng lá cây xào xạc mà thôi. Bỗng tùng! tùng! tùng! Ba hồi trống vang lên làm âm thanh im ắng ấy biến đâu mất và thay vào đó là tiếng nói, tiếng cười, tiếng hò reo khắp sân trường. Từ mọi cửa lớp, học sinh thi nhau ùa ra sân như những dòng thác đổ. Sân trường lúc trước rộng là thế mà bây giờ như hẹp lại bởi những tiếng cười đùa, tiếng bước chân chạy nhảy vui vẻ của các bạn học sinh.

Em hãy tả cảnh bão lũ ở quê hương em

Xin hãy cứu lấy miền trung quê hương tôi – Quê nhà yêu dấu ơi! ở đây con theo dõi từng giờ từng phút nhìn cảnh quê mình ngập chìm trong biển nước, nghĩ đến cảnh cụ già trèo trên cành cây để tránh lụt, nghĩ đến những cảnh tang thương bố con chia lìa nhau trong gang tấc, nhìn cảnh các em thơ đói rét… lòng con như thắt lại. Giờ đây sông ở giữa Thủ Đô thân yêu, con còn nhớ như in trận bão đến với quê mình khi con mới 7 tuổi tính đến bây giờ đã 24 năm rồi, năm ấy nhà mình một cái đèn bão leo lét, ba bảo mẹ hãy ngồi với các con, để ba ra ngoài chuồng lợn chăng lại dây cho nó chắc hơn, nhà mình không có ruộng vườn gì quanh năm cả nhà chỉ nhìn vào mấy con lợn nếu bão mà hốt đi thì coi như cả nhà mất trắng.

Kể lại một việc tốt mà em đã làm

Chẳng bao giờ em làm được một việc tốt đáng kể hay chỉ ít là làm người khác thấy vui, chỉ trừ có một lần khi em còn học lớp 2. Lần đó em đã nhặt được của rơi và trả lại cho người mất. Chiều hôm ấy, em trực nhật nên phải ở lại lớp một lúc để đổ rác. Lúc em đang đi trên sân trường thì bỗng em giẫm phải một vật gì cưng cứng. Em cúi xuống nhặt lên thì thấy: ồ! hoá ra là một cuốn tiểu thuyết khổ 18x7cm của nhà sách Trí Tuệ cuốn đầu giáo sư Powel của tác giả A.R Belger. Cuốn sách này được bọc ngoài bằng nilon trong nên có lẽ người mất mới mua về chưa đọc. Em cũng chưa đọc nó nhưng đã biết ít nhiều về nó qua lời nói của bố mẹ.