Văn nghị luận - Khóc

Ai cũng phải khóc lần đầu tiên khi chào đời.

Cô giáo khóc khi thấy học trò mình không cố gắng. Rồi lại khóc khi thấy học trò mình thành danh.

Người học trò khóc khi chập chững vào lớp Một. Lại khóc khi tạm biệt cô, thầy, bạn và mái trường để bước vào đời.

Khóc

Có những ông bố, bà mẹ khóc vì đứa con hỗn xược. Rồi lại rơi nước mắt khi thấy con mình bấy lâu ham chơi, nay đã biết suy nghĩ nhiều về việc mình cần làm.

Chị công nhân khóc khi bị trách mắng. Rồi lại chảy nước mắt khi thấy sản phẩm của mình đang được tung ra trên thị trường.

Bác nông dân khóc khi thấy lúa của mình bị sâu bệnh, thất mùa, đàn con nheo nhóc. Rồi lại khóc khi một đứa con rời xóm nghèo lên thành phố vào đại học.

Những em bé mồ côi khóc vì chưa một lần biết mặt bố mẹ. Rồi em lại khóc khi có gia đình nào đó dang tay đón em rời mái ấm tình thương.

Suốt dọc cuộc đời, biết bao giọt nước mắt đã rơi, có những giọt nước mắt buồn, có những giọt nước mắt vui... Nhưng dù thế nào thì con người cũng phải vượt qua để hướng về đích đến cuối cùng là một cuộc sống tốt đẹp và hạnh phúc.

Leave a Reply